Như
Đức Chúa Trời Đã Gìn Giữ Con Cá
Ngài Cũng Gìn Giữ Tôi
rước
khi nhập ngũ, tôi đã giảng Tin Lành ở một nhà thờ
nhỏ ở Jangpalree, Kuhchang thành phố Kyungnam. Trong
lúc đó, chúng tôi rất nghèo cho nên chúng tôi không
có những đồ cần thiết mà Hội Thánh cần. Đặc biệt là
vào mùa đông, tôi không thể chịu nổi cái lạnh vì tôi
không thể làm cho cái phòng ấm được. Sau khi nhóm
buổi tối, tôi hy vọng rằng các anh chị em sẽ ở lại
thêm một chút nữa; nhưng họ lại đi về liền bởi vì
ở đó quá lạnh. Còn tôi ở lại một mình trong Hội Thánh.
Tối đến tôi lấy giấy làm mền. Tôi thường suy nghĩ:
“Nếu tôi phải chết như vầy, thì tôi chết và sáng mai
người ta sẽ thấy xác chết của tôi.”
Quê hương tôi là ở Sunsan thuộc về thành phố Kyungpook.
Ở đó không có xa với Kulchang. Mặc dầu tôi phải chết
nhưng tôi chỉ trông cậy nơi Đức Chúa Trời, tôi không
bao giờ suy nghĩ tôi sẽ đi về nhà và xin sự giúp đỡ
của gia đình. Khi tôi thức dậy, cả thân thể tôi dường
như đã bị đong lạnh. Tôi nghĩ rằng mình sẽ không thể
vượt qua được mùa đông đó.
Một
ngày nọ tôi đi đến một dòng suối để rửa mặt. Mặc dầu
nước đã bị đong đá, nhưng tôi vẫn có thể thấy được
xuyên qua nước đá trong suốt đó có những con cá đang
bơi lội dưới lớp nước đá đó. Lúc đó, tôi chợt nghĩ
đến: “Nếu Đức Chúa Trời gìn giữ con cá trong thời
tiết lạnh lẽo này, Đức Chúa Trời sẽ càng gìn giữ các
con cái yêu thương của Ngài trong mùa đông nầy.”
Ý nghĩ đó chợt đến với tôi và tôi vô cùng cảm động;
cho nên tôi có thể vượt qua được mùa đông đó. Mùa
đông của đức tin đến với tôi nhiều lần; nhưng tôi
cứ tiếp tục suy nghĩ: “Đức Chúa Trời là Đấng đã gìn
giữ con cá cũng sẽ gìn giữ tôi.”
Đức tin nầy thắng được nhiều khó khăn và nhắc tôi
chỉ luôn giảng Tin Lành thôi.