Từ Trường Đào Tạo Đến Apgokdong
ăm
1962, tôi nhận được sự buông tha tội lỗi của tôi.
Ngay trước lúc tôi được cứu, tôi đã ở trong hoàn cảnh
rất là khó khăn. Tôi đã ngừng đi học, tôi rất cố gắng
để tìm việc làm, nhưng không tìm được. Để dẫn dắt
tôi đến sự cứu rỗi, Đức Chúa Trời đã hoàn toàn sụp
đổ lòng tôi. Con đường cứu rỗi của Ngài thì khác với
những gì tôi đang mong chờ.
Một cách thức cuối cùng là tôi xung phong đi vào quân
đội, nhưng tôi đã bị từ chối. Khi khám sức khoẻ thì
tôi đậu các giai đoạn khác. Nhưng sau khi kiểm tra
răn xong thì tôi thấy chữ ký tên mà tôi nhận thì khác
với chữ mà những người có răn mạnh khoẻ nhận. Biết
rằng tôi đã ‘bị loại’ ra, nên tôi đã đến năn nỉ bác
sỉ.
“Xin
hãy cho tôi được nhập ngũ. Tôi sẽ chết nếu tôi không
được vào quân đội. Tôi không thể sống ở trần gian
nầy nữa.”
Thì bác sỉ trả lời: “Còn trẻ quá mà lại muốn nhập
ngũ để làm gì? Sao không đợi cho đến khi người ta
gởi giấy về để nhập ngũ?”
Tôi cố nài xin, khuông mặt ông thay đổi và nói: “Tôi
không thể nào cho một ai như cậu đậu được. Ai cũng
thấy được cái răn đằng trước của cậu bị gãy rồi. Làm
sao tôi có thể xếp cậu loại ‘bình thường’ được? Không
thể được.”
“Thế gian nầy thật thô bỉ, kể cả quân đội cũng không
muốn tôi.”
Không có ai tiếp nhận hay là cần tôi. Tôi cũng cảm
thấy ganh tị với một người ăn xin trên đường. Tôi
chỉ muốn chết. Khi hy vọng cuối cùng của tôi và đi
vào quân đội đã bị sụp đổ, tôi tự nghĩ rằng: “tôi
không còn phải là con người nữa.” Sau đó mọi hy vọng
nơi chính mình tôi đã bị huỷ diệt đi. Cả đời tôi chưa
bao giờ kinh nghiệm một thời gian đau khổ và tội nghiệp
như vậy. Mặc dầu tôi đi nhà thờ, tôi cứ tiếp tục ngã
vào trong tội lỗi xâu hơn và xâu hơn. Cho nên tôi
ghét chính đời sống nhỏ mọn và dơ bẩn của tôi. Trước
khi được sự cứu rỗi thì tôi sống một đời sống khốn
khổ như vậy.
Sau
khi được cứu, bởi ơn phước của Đức Chúa Trời tôi vào
trường đào tạo và được huấn luyện. Qua sự đào tạo
đó, Đức Chúa Trời hạ lòng tôi xuống. Trong khi đào
tạo thì tôi thích nghe giảng, nhưng một vấn đề là
mặc dầu tôi giảng Tin Lành chăm chỉ như thế nào, nhưng
không ai được cứu rỗi qua tôi. Sáng thì chúng tôi
có nhóm học Kinh Thánh và chiều thì chúng tôi đi rao
giảng trong thành phố. Khi các anh em khác giảng Tin
Lành thì nhiều người được cứu và làm chứng, nhưng
tôi thì không được như vậy nên lòng tôi rất là bối
rối. Sau khi đào tạo mà muốn trở thành mục sư thì
tôi phải biết nhiều về Kinh Thánh, kinh nghiệm Đức
Chúa Trời trả lời cầu nguyện của tôi, và giảng giỏi.
Nhưng điều quan trọng nhất là có ân tứ giảng Tin Lành.
Tôi phải giảng Tin Lành cho những linh hồn chìm xâu
trong tội lỗi và để họ được rửa sạch tội lỗi và được
tái sanh. Tôi phải làm cho tội lỗi họ được rửa sạch
qua lời của Đức Chúa Trời. Nhưng tôi không có làm
được điều đó, nên tôi rất là lo lắng. Có lúc tôi cầm
chân một người lại và giảng lời Chúa từ Sáng-thế Ký
cho đến sách Khải-huyền mà linh hồn đó không được
cứu. Có nhiều linh hồn được cứu rỗi qua các anh em
khác và họ làm chứng vui vẽ: “Tôi đã nhận được sự
tha thứ tội lỗi.” Nhưng khi tôi giảng Tin Lành thì
không ai được cứu qua tôi. Trong buổi thờ phượng Chủ
Nhật thì có người làm chứng như vầy: “Anh em tên đó
ở trong trường đào tạo đã giảng Tin Lành cho tôi,
và khi nghe lời Chúa, tôi nhận thức rằng tội lỗi tôi
đã được rửa sạch trắng như tuyết,” hay là, “Một anh
em trong trường đào tạo đã giảng Ngôi Lời của Đức
Chúa Trời cho tôi, và cảm ơn Lời của Đức Chúa Trời
vì lòng tôi đã được thay đổi.” Mặc dầu nhiều người
làm chứng, nhưng không một ai nói rằng: “Tôi nhận
được sự cứu rỗi qua anh em Ock Soo Park.”
Một lần nọ tôi có gặp một thanh niên làm cho tôi muốn
‘dẫn dắt anh ấy đến sự cứu rỗi.’ Nên tôi đã giảng
lời Chúa cho anh ta một cách hăng hái. Tôi giảng vài
ngày về ‘tại sao chúng ta là tội nhân và làm sao tội
lỗi chúng ta được tha thứ.’ Nhưng anh ta không cảm
thấy lời giảng của tôi hứng thú gì, chỉ nhìn đồng
hồ mà cũng có lúc ngủ gục nữa. Càng giảng thì tôi
càng hết sức. Tôi đã gay go với anh vài ngày và mất
hết cả sức lực. Cuối cùng tôi phải để anh ấy đi. Nhưng
Chủ Nhật anh làm chứng trong giờ nhóm. Tôi rất là
xôn sao và nghe một cách cẩn thận. Tôi tự nghĩ: ‘Có
lẽ người nầy đã hiểu những gì tôi giảng.’ Người đó
làm chứng: “Tôi không có hiểu một điều gì anh em Ock
Soo Park nói và tôi đã bị nhứt đầu luôn. Nhưng khi
anh em tên đó giải thích cho tôi thì thật là dễ hiểu.
Tôi thật cảm ơn vì đã nghe và hiểu một cách dễ dàng
về làm sao tội lỗi tôi đã được rửa sạch.” Thật là
đau khổ! Làm sao một người có thể chà đạp lên tấm
lòng của tôi như vậy! Tôi cảm thấy rất đau đớn và
lòng tôi đã tan vỡ. Cuối cùng chúng tôi đã hoàn tất
trường đào tạo.
Sau khi đào tạo xong thì chúng tôi phải đi ra nước
ngoài làm giáo sỉ. Nhưng lại được bảo hãy bắt đầu
hầu việc Chúa ở Hàn Quốc để luyện tập trước khi đi
ra nước ngoài. Có những nơi khác muốn các anh em,
nhưng không nơi nào muốn tôi. Không có ai nhận tôi
là thầy và không ai hỏi tôi rằng: “Xin hãy đến giảng
cho làng của tôi hay là nhà thờ tôi.” Tôi phải bắt
đầu một nơi nào đó nhưng lại không có một nơi để đi.
Tôi không thể tả hết được trong lúc đó tôi buồn bã
như thế nào. Khi một ai nói với tôi rằng: “Tôi sẽ
đi đến đó. Anh em Park thì sẽ đi đâu?” Tôi cảm thấy
như người đó đang chọc nóng tôi. Các anh em xếp đồ
mình vào trong bao và đi gặp tương lai của mình, cũng
trao đổi địa chỉ với nhau. Như đằng trước tôi thì
chỉ là một sự lờ mờ. Tôi nhìn lên Chúa dường như Ngài
không có trả lời tôi. Tôi chỉ biết một nơi đó là Sunsan
tức là quê hương tôi, Taegu là nơi tôi được đào tạo
trong trường giáo sỉ, Apgok-dong là một nơi trong
thung lũng núi nơi tôi đã đi rao giảng. Cho nên không
có lựa chọn gì mà tôi định sẽ đi đến Apgok-dong.
Bây giờ thì đi xe buýt chỉ cần một giờ mà thôi, nhưng
lúc đó thì mất bốn giờ. Đó là một chuyến bốn giờ đồng
hồ chạy trên một con đường ổ gà. Chiếc xe buýt ngừng
trước con đường đi vào làng Apgok-dong.
Khi vừa xuống xe, chiếc xe buýt liền chạy đi, tôi
cảm thấy rất cô đơn và trống vắng. Lúc đó thì tôi
nhớ được lời trong bài ca: “Trong vùng núi cô đơn
nầy, nơi không ai tìm tôi, tất cả tôi thấy chỉ là
lá héo rơi và chồng chất lên nhau mà không nói ra
lời.” Bài hát nầy giống đời sống tôi quá. Apgok-dong
gồm có ba làng chung nhau. Mỗi làng thì có khoảng
ba mươi đến bốn mươi gia đình. Ban ngày khi đi ra
thì mọi người lớn đều ra đồng làmviệc, chỉ còn trẻ
em ở trong làng thôi. Bây giờ thì tôi có thể hiểu
được, nhưng lúc đó tôi không có thể hiểu được một
chút gì về tại sao Đức Chúa Trời đã dẫn dắt tôi con
đường nầy.
Khi bạn chạy xe, có lúc chướng ngại vật bất ngờ xuất
hiện đằng trước, bạn phải đạp thắng và quay tay lái.
Nhưng nếu tay lái không quay cho nên bạn phải dùng
hết sức mình thì mới quay được một chút, làm sao bạn
lái xe đó được? Để được Đức Chúa Trời sử dụng, chúng
ta phải dịu dàng và lòng mềm mại. Khi chúng ta cứng
cổ mình với những sự cứng cõi và con đường của chúng
ta, thì rất khó để Đức Chúa Trời sử dụng chúng ta.
Khi Đức Chúa Trời chuyển đổi lòng chúng ta, nếu chúng
ta cứ quay về vị trí củ của mình thì chúng ta sẽ lãng
phí thời gian tranh đấu với chính mình. Cho nên Đức
Chúa Trời hạ lòng và làm cho cạn lòng của những người
Ngài muốn sử dụng để sự cứng cõi, nổ lực hay là khả
năng không thể nào đi chiếm ngự trong lòng họ.
Khi chúng tôi được huấn luyện trong quân đội sau khi
thể dục những động tác khó thì chúng tôi hết sức lực.
Chúng tôi đổ mồ hôi quá chừng đến nỗi mỗi lần có cơ
hội thì chúng tôi uống nước. Tôi chắc rằng mặc dầu
có mười bình nước thì cũng uống hết. Khi đôi chân
lung lay và không có sức lực nữa, thì đó là lúc chúng
tôi được huấn luyện. Trong khi học, bất cứ ai còn
sức lực thì sẽ có khả năng bị tai nạn lớn hơn. Khi
không còn sức lực thì chúng tôi có thể chịu được và
vượt qua được bài học, sau đó học xong mà không bị
tai nạn gì. Khi bạn muốn có một đời sống thiêng liêng
đi theo Chúa Jêsus Christ, bạn phải trước tiên từ
bỏ chính mình. Có nghĩa là bạn phải quăng bỏ đi sức
lực trong mình. Khi tất cả sức lực bạn hoàn toàn không
còn nữa, thì Đức Chúa Trời có thể dẫn dắt đời sống
chúng ta. Khi tôi dời từ trường đào tạo đến Apgok-dong
thì Đức Chúa Trời đã làm việc hạ tôi xuống và làm
cạn lòng tôi đi.