Sau
Việc Nầy Lại Xảy Đến Cho Con Gái Tôi?
ôi
nhớ ngày mà con gái tôi được cứu khỏi tội lỗi. Một
ngày nọ khi đang ở trong lớp học hoá học. Những học
sinh tiết trước đã để axít clohyđric lại trong lớp
học và đã bị nổ. Đó chỉ là một sự ngẫu nhiên thôi.
Con gái tôi bị axít rưới lên đầu và chảy dài xuống
cả thân thể. Những y tế trong trường trung học nầy
nhanh chóng đem con gái tôi đến bệnh viện. Trong bệnh
viện họ đã rửa vết thương với cồn, băng bó vết thương
và gởi con gái tôi về nhà.
Khi
nghe sự việc nầy, tôi không có xem đó là một vấn đề
trầm trọng bởi vì con gái tôi đã được bệnh việc lo
lắng cho. Nhưng đã trôi qua nữa tháng rồi mà tôi không
thấy con gái tôi đở hơn. Khi vợ tôi xem da đầu con
gái tôi một cách kỹ càng thì thấy rằng da đầu đã bị
thối. Khi tôi đem con gái tôi đến bệnh viện thì bác
sỉ ngạc nhiên khi thấy vết thương trên đầu con gái
tôi, ông nói rằng phải rửa sạch hết chất axit clohyđric
trên đầu con gái tôi, nhưng thời gian đã trôi qua
lâu quá rồi. Một chút sau đó thì con gái tôi được
giải phẩu.
Ngày đó sau khi rao giảng Tin Lành cho một gia đình
ở Euijungbu tôi đang trên đường đi về nhà, không biết
gì về sự việc của con gái tôi. Một mục sư đi chung
với tôi nói rằng: “Mục sư Park ơi, xin mục sư hãy
ghé vào bệnh viện nầy với tôi được không? Có một người
trong Hội Thánh tôi nằm viện ở đây.” Khi tôi sắp ngừng
xe ở trong bệnh viện đó, con trai tôi chạy lại và
nói rằng: “Bố ơi! Bố ơi! Chị đang được giải phẩu.”
Tôi đi đến phòng giải phẩu, bác sỉ đang lấy da đầu
của con gái tôi ra. Tôi là một người cha nên thấy
cảnh đó thì rất đau lòng. Sau khi bác sỉ đã giải phẩu
xong thì băng cả đầu con gái tôi lại.
Sau
khi đã giải phẩu con gái tôi xong rồi thì con gái
tôi không có đi học bởi vì phải được gia đình chăm
sóc trong mười ngày. Tôi đến trường học và báo rằng
con gái tôi không thể đến trường được vì đầu con gái
tôi bị đau. Hiệu trưởng nói ông muốn gặp tôi, ông
nói: “Tôi thật rất xin lỗi. Chúng tôi sẽ trả mọi chi
phí của bệnh viện.”
Trong lớp học của con gái tôi có 67 người, nhưng tại
sao axit lại chỉ đổ lên đầu con gái tôi. “Tôi là một
tôi tớ của Đức Chúa Trời. Việc đó không thể xảy ra
một cách ngẫu nhiên được. Tôi nghĩ rằng chắc chắn
Đức Chúa Trời đã làm vậy. Ông hiệu trưởng ơi, tôi
không muốn muốn nhận tiền trả cho chi phí bệnh viện
và bỏ qua việc nầy. Tôi muốn biết tại sao Đức Chúa
Trời lại cho tôi hoàn cảnh khó khăn nầy.” Nên tôi
đã từ chối tiền của ông đưa để trả chi phí bệnh viện.
Tiền chi phí của bệnh viện đã được giải quyết và mười
ngày sau thì con gái tôi đi học mà vẫn còn băng trên
đầu mình. Tôi chở con gái tôi đi học trong khoảng
mười ngày. Mặc dầu tôi là một mục sư, tôi không có
thời gian để nói chuyện với gia đình tôi. Tôi chưa
từng nói với con gái tôi về những điều liên qua đến
tôn giáo một cách nghiêm túc. Nhưng khi chở con gái
tôi đi học thì tôi có cơ hội tốt để nói với con gái
tôi về tình trạng tính ngưỡng của con gái tôi. Sau
đó tôi thấy được con gái tôi bị khó khăn về vấn đề
tội lỗi. Khi đang chạy xe, có lúc tôi đậu xe lại trong
một góc đường gần trường học và tôi giảng Tin Lành
cho con gái về sự tha thứ tội lỗi.
Tôi giải thích lời Đức Chúa Trời cho con gái tôi:
“Eun-sook ơi, tội lỗi của con đã được rửa sạch như
vầy.” Thật ngạc nhiên, con gái tôi đã nhận được sự
tha thứ tội lỗi. Tôi có thể chia sẽ niềm vui lớn nhất
với con gái tôi về việc mọi tội lỗi sâu trong lòng
con gái tôi đã được rửa sạch trắng như tuyết. Một
điều kỳ diệu là từ đó con gái tôi đã lớn lên và thay
đổi.
Cách con gái tôi cầu nguyện cũng được thay đổi và
lối suy nghĩ của con gái tôi cũng được thay đổi. Khi
sống vì Tin Lành thì chúng tôi gặp nhiều khó khăn.
Mỗi lần chúng tôi gặp khó khăn thì chúng tôi muốn
tránh khỏi nó. Nhưng Chúa Jêsus đã cho đời sống chúng
tôi có những sự khó khăn vì Ngài đang có chương trình
để cho chúng ta một điều gì đó qua những khó khăn.
Tôi nhận được nhiều món quà từ Chúa Jêsus một cách
không ngờ trước được.