Đức
Chúa Trời Là Đấng Đã Mở Cánh Cửa
Giảng Tin Lành Trong Tù
ột
ngày nọ khi đang học Kinh Thánh với các sinh viên
trường đào tạo thì có một cú điện thoại từ Soo Won
muốn gặp tôi. Tôi bắt điện thoại và suy nghĩ: “Chuyện
gì xảy ra đây?” Vì có tiếng hỏi rằng: “Có phải đó
là Mục sư Park không?” tôi trả lời: “Đúng rồi.” Sau
đó có trả lời: “Ồ, đây là trại tù Soo Won.” Tôi không
biết chuyện gì đang xảy ra, tôi suy nghĩ: “Tôi đâu
có phạm tội gì, nhưng tại sao trại tù lại tìm tôi?”
Người gọi điện thoại cho tôi nói về tại sao ông lại
gọi tôi: “Mục sư ơi, tôi là trưởng tù, nhưng tôi nghe
một bài giảng của mục sư trên đài phát thanh và được
nhiều ơn phước, nhưng tôi không thể liên lạc với mục
sư vì tôi không biết địa chỉ của mục sư. Nhưng sáng
nay khi tôi thấy có một người gởi một cuốn tạp chí
vào cho một tù nhân, tạp chí mang tên là ‘Tin Lành.”
Tôi xem thì thấy có tên của mục sư và địa chỉ. Tôi
rất là vui mừng nên gọi mục sư như vầy. Mục sư có
muốn đến thăm trại tù chúng tôi một lần không? Một
điều lạ lùng tôi thấy được là khi tôi làm công việc
Tin Lành thì trước khi Đức Chúa Trời bắt đầu làm việc
của Ngài, thì Ngài trước hết cho tôi tấm lòng của
Ngài. Bổng nhiên khi đang ngồi thì tôi có một tấm
lòng: “Đúng rồi! Nếu tổ chức nhóm bồi linh thì tốt
lắm.” Đâu tiên thì tôi chỉ suy nghĩ một cách đơn giản
thôi: “Nếu tổ chức nhóm bồi linh thì tốt lắm.” Suy
nghĩ vậy vài lần thì không lâu lắm đã có đường để
chúng tôi tổ chức nhóm bồi linh. Khi tôi suy nghĩ:
“Ồ, nếu giảng Tin Lành trên đài phát thanh thì tốt
lắm.” Thì cánh cửa giảng Tin Lành trên đài đã được
mở ra.
Nhưng
bây giờ thì khi tôi suy nghĩ: “Nếu đi giảng Tin Lành
cho những người trong tù thì sẽ rất là tốt đẹp.” Thì
một tù trưởng đã gọi điện thoại cho tôi. Trong các
bài hát thì có một bài như vầy: “Mọi lời trên môi
tôi, thì tôi tin chờ đợi không nghi ngờ gì về Đức
Chúa Trời sẽ nhậm lời. Sau khi tôi được cứu, Đức Chúa
Trời cho tôi tấm lòng để làm công việc của Tin Lành.
Thí dụ như tôi chỉ muốn giảng Tin Lành cho những linh
hồn trong một thung lũng nào đó, nhưng Đức Chúa Trời
không có dẫn dắt tôi như vậy. ‘Tôi muốn đi ra nước
ngoài để rao giảng Tin Lành.’ Nếu Đức Chúa Trời muốn
tôi rao giảng Tin Lành ở nước ngoài thì Ngài sẽ cho
tôi tấm lòng để đi trước khi Ngài kêu tôi đi. ‘Nếu
đi rao giảng Tin Lành ở Trung Quốc thì tốt. Nhưng
có lý do gì để tôi đi Trung Quốc không? Những linh
hồn ở Trung Quốc ăn gì? Họ sống như thế nào? Khi phạm
tội thì lòng họ như thế nào? Hay là khi chết thì lòng
họ như thế nào?’ Ngài cho tôi tấm lòng như vậy. Sau
đó không lâu, Ngài mở con đường để tôi đi đến Trung
Quốc. Đức Chúa Trời đã làm việc cho tôi như vậy. Tôi
đã có lòng muốn giảng Tin Lành trong tù, nhưng nếu
ông trưởng trại tù chỉ ngẫu nhiên gọi điện thoại cho
tôi thì sao?
Tôi nói với người canh gác rằng: “Tôi đến để gặp ông
trưởng tù.” Người đó trả lời: “Xin hãy đợi một chút,”
và sau đó đem một người lính đang được luyện tập đến
và dẫn tôi vào trong văn phòng, tôi đã gặp ông trưởng
tù và chúng tôi chào thăm với nhau.
“Tôi là Mục sư Ock-soo Park.”
“Tôi là trưởng tù ---.”
Sau khi chào hỏi xong, thì ông xin tôi một điều. “Mục
sư Park ơi, tôi muốn xin một điều. Không có gì to
lớn. Đó là vào 1 tháng 3 chúng tôi có một ngày nghỉ,
mục sư có thể giảng cho các tù nhân trong ngày đó
được không? Xin hãy giảng cho họ.”
“Được. Rất tốt.”
Sau đó ông bảo mọi người làm việc nơi đó đến và hỏi:
“Ông mục sư nầy sẽ tổ chức nhóm truyền giảng ở đây
vào ngày 1 tháng 3. Mặc dầu đó là ngày lẽ, nhưng các
bạn có thể đến và giúp đở không?” Rất ngạc nhiên,
mọi người đồng ý. Trong ngày 1 tháng 3 thì mọi người
ở đó đến phụ giúp, nên từ 9 giờ chúng tôi đã tổ chức
nhóm truyền giảng cả ngày. Chỉ trừ ra khi chúng tôi
ăn trưa thì những thời gian khác thì chúng tôi giảng
Tin Lành. Ngày đó thật sự có nhiều linh hồn nhận được
sự cứu rỗi. Trưởng tù rất vui mừng và nói rằng: “Mục
sư ơi, còn ngày 5 tháng 4 thì sao? Ngày 1 tháng 3,
ngày 5 tháng 4, ngày 5 tháng 5, thang 6 tháng 6, chúng
ta sẽ giảng mỗi tháng trong vòng 4 tháng, sau đó tôi
biết được tại sao mỗi tháng lại có lễ một ngày.
Dầu sao thì bởi vì việc nầy nên những người làm việc
ở tù Soo Won không thể nghỉ vào ngày lễ trong 4 tháng
và họ phải dự nhóm. Chúng tôi cũng đãi họ một bữa
ăn vì chúng tôi rất cảm ơn họ. Thật sự có nhiều người
trong tù được cứu rỗi bởi vì Đức Chúa Trời đã làm
việc như vậy. Đặc biệt là khi tôi nghe vài bài làm
chứng về sự cứu rỗi, tôi có tấm lòng rằng Đức Chúa
Trời đã mở cửa Tin Lành cho họ. Khi tôi nhìn họ có
một đời sống mới và được thay đổi vì họ đã giao thông
với Hội Thánh. Tôi thật rất cảm ơn trước mặt Đức Chúa
Trời.
Sau
khi ghét và giết em mình thì anh Yu Jae Yong cũng
đã ra tay muốn giết 2 người khác. Sau khi lập gia
đình thì người nầy sống hạnh phúc, nhưng em vợ mình
có lúc dẫn vợ mình ra ngoài để học khiêu vũ. Gia đình
bắt đầu có vấn đề vì người em đó dẫn vợ mình đi khiêu
vũ. Anh nài xin vợ mình nhiều lần: “Xin em đừng có
đi khiêu vũ nữa mà hãy chung thủy với gia đình.” Và
cũng nói với em vợ mình rằng: “Xin hãy giúp vợ anh
đừng đi khiêu vũ nữa.” Nhưng họ lại đối xử với anh
một cách lạnh lùng. Tính tình muốn khiêu vũ của vợ
anh không chịu thay đổi, khi gia đình của anh sắp
đổ vỡ, lòng anh bắt đầu ấp ủ sự ghen ghét. Cuối cùng
họ đã đánh nhau trong nhà của người em vợ. Anh bị
khinh như: “Một thằng ngu không suy nghĩ, không học
thức…” Anh đi vào nhà bếp một cách giận dữ và vô ý
thức lấy con dao từ nhà bếp, sau đó anh thấy mình
đang cầm con dao và người em vợ đang nằm dưới đất.
Sau đó anh đi tìm giết hết mọi người trong nhà đó.
Anh đang ở trong tù chờ đợi ngày ra khỏi, luôn luôn
ấp ủ nóng giận và ghen ghét vì sự hạnh phúc của gia
đình mình đã bị đổ vỡ. Khi ở trong tù thì anh suy
nghĩ: “Nếu tôi được ra khỏi tù, thì tôi sẽ giết hết
mọi người trong nhà đó.” Lòng anh không thể xoá đi
đau khổ và hận thù. Nhưng qua buổi nhóm truyền giảng
ở trại tù Soo Won, thì Tin Lành của Chúa Jêsus đã
vào lòng anh. Anh nghe lời Chúa rằng Chúa Jêsus không
chỉ những chết trên thập tự giá rửa sạch mọi tội lỗi
mình mà còn lại thật sự yêu thương mình. Khi nghe
Ngôi Lời rằng mình vẫn còn được yêu thương, lòng của
anh đã được thay đổi; thù hận và đau khổ đã trở thanh
vui vẽ và tạ ơn. Trước kia anh đã cố gắng hết sức
để trở thành một người lịch sự trong tù để được đi
ra khỏi tù. Anh là người muốn được người khác chấp
nhận mình để được ra khỏi tù để thực hiện ý định trả
thù những cái thù hận cai đắng của mình. Anh là một
người có hai mặt, nhưng trong Chúa Jêsus Christ thì
anh đã hoàn toàn được thay đổi. Bây giờ anh thật sự
yêu thương người láng giềng mình. Chúa Jêsus là Đấng
yêu thương anh đã đi vào lòng anh. Một điều nữa là
anh có tấm lòng yêu thương đối với Chúa Jêsus. Vì
trong lòng anh đã thay đổi nên sau khi trở thành một
người sống tốt đẹp nhất trong tù thì anh đã được ra
khỏi tù.
Khi người ta nghe tin anh ra tù, những người bên vợ
muốn làm giấy tờ để đưa anh vào tù lại. “Đừng cho
người đó ra khỏi tù. Nó sẽ phạm tội lớn hơn nữa đó.”
Họ không biết phải làm sao. Sau khi ở trong tù 10
năm anh em đã được ra khỏi tù. Anh em không đi đâu
cả nhưng là đi thẳng đến Hội Thánh. Anh em ở trong
Hội Thánh làm việc rửa xe và những công việc khác.
Ông mục sư ở Hội Thánh anh em đó thấy cách anh em
làm nên đã giới thiệu cho đi làm, và cũng lập gia
đình cho anh em đó với một chị em có đức tin, bây
giờ họ sống một đời sống mới và hạnh phúc.
Khi tình yêu thương quý báu của Chúa Jêsus vào lòng
mình thì không một ai không thay đổi. “Vả đất là vô
hình và trống không, sự mờ tối ở trên mặt vực, thần
Đức Chúa Trời vận hành trên mặt nước” (Sáng-thế Ký
1:2).
Như câu nầy, có lẽ nhiều người hôm nay đang sống trong
tối tăm, vô hình và trống không. Họ không có sự vui
mừng hay là hy vọng gì mà chỉ là có đau khổ. Những
người đó mong muốn nhìn lên Đức Chúa Trời. Đức Chúa
Trời là Đấng chuyển vùng đất vô hình, trống không
và tối tăm trong lòng họ trở thành một thế giới đẹp
đẽ. Đức Chúa Trời nầy đã thay đổi lòng của anh em
Yu Jae Yong một cách đẹp đẽ qua nhóm truyền giảng
trong tù và những buổi học Kinh Thánh.