Những
Điều Cần Dùng Của Tôi
Đến Từ Trên Trời
au
khi đã xuất ngũ, mặc dầu tôi không có tiền, nhà cửa,
hay là một điều gì, nhưng tôi quyết định rao giảng
Tin Lành ở thành phố Kimchon vì tôi có đức tin rằng
‘Đức Chúa Trời ở với tôi và Ngài sẽ dẫn đường.’ Tôi
giảng Tin Lành cho trẻ em ở Silim-dong, Seoul, và
nhóm truyền giảng ngoài trời. Tôi nhận được 3,500
won (khoảng $3.5) do người mời tặng tôi, đó là một
số tiền rất lớn với tôi. Tôi đến Kimchon với suy nghĩ:
‘Với số tiền nầy tôi sẽ mướn một căn phòng để giảng
Tin Lành.’
Nhưng
khi tôi bắt đầu tìm phòng, tôi thấy rằng mướn một
cái phòng thì thật mắc hơn tôi suy nghĩ nhiều. Tiền
cộc cho hai phòng ngủ nhỏ là 70,000 won (khoảng $70.00).
Tôi tìm khu vực ở trên và ở dưới chợ, họ có những
phòng chơi bida, quán cafê, và phòng chơi bóng bàn,
cũng có nhiều tiệm khác. Tôi cầu nguyện: “Chúa ơi,
các thần của thế gian nầy cho con cái họ những toà
nhà như vậy, tại sao Ngài không cho con mình một căn
nhà để giảng Tin Lành. Xin hãy cho con một căn nhà.”
Mặc dầu tôi cầu nguyện đã vài ngày, nhưng Đức Chúa
Trời không có trả lời. “Chắc tôi sẽ không thể làm
công việc nầy được nữa. Có lẽ Đức Chúa Trời không
muốn tôi giảng Tin Lành ở đây.” Có nhiều suy nghĩ
vào trong đầu tôi.
Mặc dầu tôi không xin ai tiền, mỗi lần có thời gian
thì tôi từ Apgokdong là nơi trước kia tôi đã sống
đi đến Kimchon, với hy vọng rằng tôi sẽ tìm được một
căn nhà. Một ngày nọ, sau khi đi Kimchon tôi đang
trên đường quay về Apgokdong, tôi gặp một người nước
ngoài ở trong xe buýt. Ông ta lớn hơn tôi khoảng mười
tuổi. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện.
“Anh làm nghề gì?”
“Tôi là một giáo sỉ.”
“Anh đang đi đâu?”
“Tôi đang trên một chuyến đi.”
“Chuyến đi gì?”
“Tôi chỉ ngắm cảnh đây đó thôi.”
Tôi tự suy nghĩ: “Ông ta thì đi du lịch trong khi
tôi không thể làm công việc của Đức Chúa Trời vì tôi
không có tiền.” Cho nên tôi đã la ông.
“Ông đến đây có sự giúp đở. Tại sao ông lại không
làm công việc giáo sỉ mà lại chỉ đi du lịch? Chúng
tôi không cần một người như ông trong nước chúng tôi.
Đi về nước của ông ngay bây giờ đi.”
Tôi cứ tiếp tục la ông một cách nặng nề nhưng ông
chỉ nghe thôi. Rất lạ, ông lại mở lòng mình ra với
tôi.
“Anh Park!”
“Cái gì?”
“Tôi có thể ở chung với anh một ngày được không?”
“Hãy đi theo tôi.”
Apgokdong,
nơi tôi đã sống, là một nơi ở sâu trong thung lũng
núi. Ở đó không có giếng nước. Người ta sống mà không
có bàn chải đánh răng. Chúng tôi uống nước ở trong
khe. Khi ở với chúng tôi thì ông giáo sỉ cũng phải
uống nước đó. Ông giáo sỉ bị đau bụng và ông phải
thường đi nhà vệ sinh. Ông bị đau bụng nhiều. Ông
cũng có nói: “Anh Park ơi, nếu tôi chết, thì xin anh
hãy gởi thi hài tôi về cho vợ tôi.” Ông bị khó khăn
trong một tuần và trước khi về ông hỏi tôi như vầy.
“Anh Park ơi, tôi có thể sống chúng với anh trong
một năm không?”
“Tất nhiên rồi, nhưng chúng tôi sẽ dời đến thành phố
Kimchon để làm công việc của Chúa. Nếu anh muốn làm
việc chúng với tôi, thì hãy tìm cho mình một căn phòng
ở Kimchon.”
Sau đó ông lìa khỏi đó. Một ngày nọ, ông trở lại Apgokdong
để gặp tôi.
“Anh Park ơi, xin hãy nghe cẩn thận. Nếu anh định
làm việc ở Kimchon thì anh sẽ cần một căn nhà. Tôi
mang theo khoảng 350,000 won (khoảng $350.00), là
số tiền tôi nhận được từ Đức Chúa Trời. Đây không
phải là của tôi. Xin hãy lấy và sử dụng nó.”
Ông ta lo lắng rằng tôi sẽ không lấy số tiền đó.
“Cũng được, tôi không có nhận số tiền nầy từ anh,
như tôi nhận nó từ Đức Chúa Trời. Anh không có cho
tôi một chút tiền gì.”
“Không, tôi không có cho.”
Đức Chúa Trời đã cho tôi 350,000 won.
Khi tôi nói về Đức Chúa Trời đã giúp đở tôi khi tôi
làm công việc của Tin Lành, thì tôi không bao giờ
không rơi nước mắt được. Bởi vì chúng ta đã được cứu,
là con cái của Đức Chúa Trời nên Ngài nghe mọi lời
cầu nguyện của chúng ta. Lúc đó chúng tôi có thể mua
một căn nhà đẹp với tiền 350,000 won đó; nhưng vì
không biết điều đó, tôi đã thuê một căn nhà với tiền
đặt cộc là 200,000 won. Tôi không biết tình hình thế
giới vì tôi vừa mới xuất ngũ. Tôi sử dụng 150,000
($150) còn lại để tổ chức nhóm truyền giảng, rao giảng
Tin Lành, v.v…
Sau
đó chúng tôi biết rằng ông chủ đã thế chấp căn nhà
đó cho ngân hàng rồi, và ông đã chạy trốn vì không
thể trả nợ. Mặc dầu chúng ta là con cái của Đức Chúa
Trời, chúng ta vẫn phải gặp khó khăn. Mặc dầu gặn
những khó khăn, mà Đức Chúa Trời làm việc để cho mọi
việc được tốt đẹp. Tôi rất bận rộn với việc giảng
Tin Lành và đi đây đó trong cả nước. Một ngày nọ,
sau khi đã nhóm truyền giảng xong thì tôi quay về
nhà, một anh em báo tin cho tôi rằng: “Chúng ta có
vấn đề lớn rồi. Căn nhà của chúng ta đã bị ngân hàng
tịch thu.”
Một tháng sau, ông chủ chi nhánh ngân hàng đó đến
để gặp tôi. Ông yêu cầu tôi dời chổ khác vì đó là
căn nhà của ngân hàng rồi. Tôi không có nơi nào để
đi; cho nên tôi quỳ xuống trước mặt Đức Chúa Trời
và cầu nguyện.
“Lạy Đức Chúa Trời là Cha, vì con không biết rành
về thế gian nầy cho nên đã làm một lỗi lớn. Con phải
làm gì đây? Chúng con không có nơi nào để đi. Chúa
ơi, con không tin rằng Ngài muốn tôi tớ của Ngài phảu
ngủ dưới một gầm cầu. Xin hãy cho chúng con một căn
nhà.”
Nhưng không có trả lời. Một ngày nọ trong khi cầu
nguyện thì tôi có một suy nghĩ: “Đừng chỉ ngồi đây.
Hãy đi ra ngoài và tìm một căn nhà.” Cho nên tôi đi
vô thành phố và ở đó có một căn nhà hai lầu. Trong
đó có nhiều phòng và một phòng rộng. Tôi gặp ông chủ
và ông nói rằng tiền đặt cộc là hai trăm ngàn won
($200). Khi chúng tôi đi nhóm về, họ nói rằng chủ
chi nhánh ngân hàng đã đến tìm tôi nhiều lần. Ngày
đó tôi đang đi dự nhóm. Ông chủ chi nhánh ngân hàng
muốn gặp tôi mà rất khó nên sáng hôm đó ông đã đi
tìm tôi.
“Sao khó để gặp anh vậy?”
“Tôi rất bận rộn. Tôi đang trên đường đi giảng.”
“Ông có thể tạo thời gian để chúng ta nói chuyện không?”
“Bây giờ thì tôi rất bận.”
“Vậy thì tôi sẽ đi theo ông.”
Tôi lên xe buýt. Ông chủ chi nhánh ngân hàng đi theo
tôi lên xe buýt. “Anh Park ơi, làm chức vụ nầy thì
khó khăn lắm. Không biết ông đó là ai mà tôi đã chấp
nhận cho ông ấy mượn tiền. Chúng ta phải làm sao?”
Nếu tôi nói rằng: “tôi tin Chúa Jêsus,” tôi suy nghĩ
rằng ông sẽ sử dụng điều đó để đối phó với tôi. Nên
tôi suy nghĩ sẽ nói: “Tôi là người tin Đức Chúa Trời,”
hay là không nói. Cho nên, tôi nghĩ rằng nếu tôi không
nói gì về Chúa Jêsus thì là tốt nhất và cuộc nói chuyện
đó được trôi chảy. Nhưng khi cầu nguyện, có những
suy nghĩ nầy đến với tôi: “Ai có thể giải quyết vấn
đề nầy? Đức Chúa Trời phải giải quyết vấn đề nầy.
Tại sao tôi lại cố gắng làm việc để tự giải quyết
nó? Nếu Đức Chúa Trời giải quyết vấn đề nầy, thì tôi
phải bày tỏ về Đức Chúa Trời trong lúc nầy.”
“Ông chủ ơi, tôi chưa dời nhà đi không phải vì hai
trăn ngàn won đâu. Tôi muốn đi lắm, nhưng không có
nơi nào để đi. Nên tôi đã báo cáo cho Chủ tôi, nhưng
tôi chưa có nhận trả lời. Khi nhận được trả lời, tôi
sẽ dời đi. Tôi chỉ biết nói bấy nhiều thôi.”
Sau đó ông hỏi: “Chủ của anh là ai?”
“Chủ tôi thì rất tốt. Chủ tôi là Chúa Jêsus Christ.”
Ông mở mắt to lên và nói: “Anh Park ơi, tôi đâu có
biết anh tin Chúa đâu?” Tôi nói cho ông tất cả về
làm sao Chúa Jêsus đã giúp tôi. Sau đó ông nắm tay
tôi và nói: “Anh Park ơi, mặc dầu tôi không tin Đức
Chúa Trời, nhưng khi nghe anh nói thì tôi cảm thấy
một cái gì đó. Dầu sao thì, xin hãy cầu nguyện nữa
để vấn đề nầy được giải quyết.”
Khi tôi giảng thì tôi có thể quên hết mọi vấn đề.
Nhưng khi quay về nhà, tôi bắt đầu lo lắng. Trong
nhà có một cái gác. Một ngày nọ tôi lên gác và cầu
nguyện, tôi đã cầu nguyện lớn tiếng và khóc nhưng
chính tôi thì không biết. Gia đình tôi nói rằng khi
nghe tôi thì họ sợ.
Khi đang cầu nguyện, tôi có suy nghĩ: “Hãy đi lại
căn nhà hai lầu lúc trước.” Tôi nghĩ rằng người ta
đã thêu căn nhà đó rồi vì giá tiền nó thì rất rẻ.
Nhưng vẫn còn để “Cho Thuê.” Nên tôi tự nghĩ Đức Chúa
Trời đã cho tôi căn nhà nầy. Tôi đi vào nhà đó mà
trong túi thì không có một đồng nào.
“Tôi đến để xem lầu hai.”
“Ồ, anh là người mới đến kỳ rồi phải không?”
“Đúng rồi.”
Tôi giải thích cặn kẻ.
“Tôi là một tôi tớ của Đức Chúa Trời đến thành phố
nầy để giảng Tin Lành. Nhưng một người trong thành
phố đã lừa gạt tôi nên bây giờ tôi phải lìa khỏi căn
nhà đó. Nhưng tôi không có nơi nào để đi. Trong một
tháng tôi đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời để Ngài
giải quyết vấn đề nầy, nhưng tôi vẫn chưa rõ ràng
Ngài sẽ dẫn dắt tôi như thế nào. Tôi tin rằng đây
là căn nhà mà Đức Chúa Trời đã ban cho tôi, nhưng
tôi hoàn toàn không có tiền gì. Nên nếu ông muốn cho
tôi căn nhà nầy thì xin hãy cho. Nếu không thì đó
là tuỳ ý ông thôi. Nhưng đừng có tội nghiệp tôi bởi
vì Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ chuẩn bị một căn nhà
cho chúng tôi sống.”
Sau khi yên lặng nghe những gì tôi nói, ông mở miệng
mình ra và nói: “Tôi là một trưởng lão trong một nhà
thờ ở thành phố nầy. Đức Chúa Trời đã cho tôi một
căn nhà tốt như vầy gần quốc lộ, và nếu một tôi tớ
của Đức Chúa Trời muốn sử dụng thì làm sao tôi có
thể từ chối được?”
Sau
khi nghe như vậy, tôi vô cùng vui mừng không biết
đó là thật hay là mơ. Lúc đó con gái của ông trưởng
lão đang đánh đàn piano, nên tôi thật sự không biết
đó là mơ hay là thật. Mắt tôi đầy nước mắt. Tôi rất
là cảm ơn. Trước khi tôi đi thì ông trưởng lão vớ
nắm tay tôi và nói: “Vì hoàn cảnh nầy hơi khó xử,
nếu được thì đưa tôi bao nhiêu tiền cũng được. Anh
gơm lại được bao nhiêu tiền? Bao nhiêu cũng được.”
Cho nên tôi nói mà chính mình cũng không biết: “Tôi
sẽ đưa cho ông tám chục ngàn won.” Sau khi nói vậy,
tôi lấy hai tay bụm miệng mình, nhưng đã muộn rồi.
Ông nói: “Cũng được. Rất tốt rồi.”
Sau đó tôi định một tuần sau sẽ dời vào căn nhà đó.
“Tám chục ngàn won là một số tiền rất lớn…” Mặc dầu
tôi có các anh chị em nhưng tôi không cho họ biết
vì họ sẽ lo lắng.
“Chúa ơi, con đã nói ‘tám chục ngàn won’ mà không
biết mình đang nói gì. Xin hãy giải quyết vấn đề nầy.”
Tôi quỳ xuống và cầu nguyện. Mỗi khi cách của mở ra,
tôi suy nghĩ rằng có lẽ một ai đó sẽ mang tiền đến.
Một ngày trôi qua, hai ngày, và ba ngày trôi qua,
nhưng không có trả lời.
Đến ngày thứ năm thì có một người đàn bà kia đến nhà
tôi và nói rằng: “Tôi nghĩ rằng đây là căn nhà…” Khi
nhìn người đó, tôi nhận ra được đó là người tôi đã
gặp rồi. Khi mới đến Kimchon để tìm nhà thì tôi đặt
cộc năm chục ngàn won nhưng ngân hàng đã tịch thu
căn nhà nên hợp đồng đã bị huỷ bỏ. Tôi đến đó để lấy
tiền đặt cộc, nhưng hoàn cảnh của họ thì không tốt.
“Anh ơi, chúng tôi không có tiền, nên lấy quần áo
của chúng tôi cũng được.”
Tôi suy nghĩ, “Chắc không có cơ hội để lấy lại tiền
của tôi rồi.” Ngày đó tôi bỏ cuộc và quên về số tiền
đó. Một năm sau thì người đàn bà nầy đến tìm chúng
tôi.
“Anh ơi, tôi rất xin lỗi. Tôi thiếu nợ nhiều lắm.
Mỗi ngày chủ nợ đến. Mặc dầu tôi không thể trả tiền
cho người ta, nhưng tôi phải trả tiền cho anh. Tôi
cũng không biết làm sao lại có bốn chục ngàn won nầy.
Nếu tôi về nhà thì mấy chủ nợ sẽ lấy hết. Nên tôi
đem số tiền đó đến đây. Xin hãy lấy bốn chục ngàn
won và sau nầy tôi sẽ trả số còn lại.”
Tôi nhận một bọc đồng tiền năm trăm won trong được
gối trong một cái khăn trắng. Chắc tôi đã đếm nó hơn
một trăm lần.
“Cảm ơn, xin chào.”
Tôi có tấm lòng rằng ‘Đức Chúa Trời đã cho tôi bốn
chục ngàn won nầy và số còn lại thì Ngài cũng sẽ cho
tôi luôn.’ Chiều đó tôi đi đến nhà của ông chủ ngân
hàng.
“Ông chủ ơi, Đức Chúa Trời đã cho chúng tôi một cái
nhà, nên chúng tôi sẽ dời đi. Ngày mốt thì chúng tôi
sẽ dời đi. Xin hãy đến nhà đó vào ngày mốt.”
“Anh Park ơi, tôi cũng có con cái nữa, và dường như
tôi đang cản trở con đường của một thanh niên. Nên
tôi muốn xin lỗi. Tôi sẽ đi ứng cử hội viên quốc hội…
Anh Park ơi, xin hãy đừng suy nghĩ tôi là một người
lạnh nhạt.”
Sau đó ông đi vô tủ và vừa đi ra vừa đếm tiền.
“Anh Park ơi, xin hãy nhận sự cảm ơn của tôi.”
Tôi rất là cảm ơn và tôi nói: “Cảm ơn.” Ông ta mời
tôi dùng trà, nhưng tôi không thể ở đó được vì tôi
nôn nóng về số tiền mà ông đã cho tôi. Sau khi đi
vừa qua cua quẹo thì tôi đếm số tiền đó. Đó là mười
ngàn won. Tôi chỉ biết ca ngợi Chúa. Sau khi được
cứu và hầu việc Chúa trong ba mươi năm, tôi bị cám
dỗ nhiều lần. Nhưng Đức Chúa Trời đã dẫn dắt tôi làm
một tôi tớ của Chúa. Từ đó về sau, tôi có sự chắc
chắn rằng ‘mọi sự cần dùng của sẽ đến từ trên trời.’
Mặc dầu trong hai ngày nữa thì tôi cần thêm ba chục
ngàn won, nhưng tôi không có lo lắng gì. Sau đó một
lát, có một người bạn gọi điện thoại cho tôi.
“Tôi nghe rằng dạo nầy anh gặp khó khăn. Tôi rất xin
lỗi vì là bạn mà không giúp anh được gì. Tôi chỉ mới
mở một công việc và bây giờ vẫn đang có khó khăn.
Nhưng tôi có hai chục ngàn won ở nhà. Nên anh hãy
lấy nó sử dụng đi. Khi có tiền thì anh có thể trả
lại. Nếu không thì đừng lo lắng về việc đó.” Tôi nhận
được hai chục ngàn won từ một người mà tôi không tưởng
tượng trước được. Nhưng tôi vẫn cần mười ngàn won.
Nên tôi đã tụ lại tất các cách anh em làm việc cho
Tin Lành và tôi nói họ: ‘xin hãy đưa hết tiền của
các anh cho tôi.’ Họ lấy hết tiền trong túi mình ra,
mặc dầu chỉ miếng mười won, sau đó chúng tôi đếm hết
là được tám ngàn won. Sau đó thì chúng tôi đã có được
tám chục ngàn won và dời nhà vào.
Ngày 19 tháng 4 năm 1970, đó là một ngày có mưa rào
mà chúng tôi đã dời nhà vào. Ngày đó các anh em chịu
trách nhiệm việc dời nhà của tôi, còn tôi thì đi rao
giảng Tin Lành. Sau khi đã giảng Tin Lành cho một
gia đình kia xong thì tôi đi về, lúc đó trời đang
mưa. Họ lo lắng cho tôi vì đang có mưa.
“Mưa cũng không sao, mặc dầu Chúa Jêsus cũng bị ướt
mà.”
Sau đó tôi suy nghĩ: “Chúa ơi, khi Ngài ở thế gian
nầy, Ngài sống mà không có nơi ở. Chúa sống mà không
có một bộ đồ để thay. Trong một ngày mưa thế nầy thì
Chúa ở đâu và làm sao chịu được cái lạnh của mùa đông?
Sau khi người ta nghe lời Chúa trong đồng vắng rồi
thì họ đi về nhà mình, nhưng Ngài thì lên núi cầu
nguyện. Khi Ngài ở trong thế gian nầy, Ngài chịu đau
khổ. Nhưng một tôi tớ hư hoại như con đây là ai mà
Ngài đã cho con một nơi để ở?”
Tôi đã khóc khi đang đi về nhà nhưng tôi không thể
ngưng nước mắt được. Sau khi tôi nhận được sự tha
thứ của tội lỗi, Đức Chúa Trời không hề bỏ tôi trong
một giây lát nào, mặc dầu đó lúc tốt hay sấu. Ngài
luôn luôn bảo vệ tôi.