Đức
Chúa Trời Đã Cho Người Đón Tiếp Tôi
Lúc 3 Giờ Sáng
òng
tôi đã định khi xuất ngũ thì sẽ đi làm giáo sỉ. Nhưng
Đức Chúa Trời đã thay đổi lòng tôi khi tôi còn ở trong
quân đội. Ra nước ngoài làm giáo sỉ thì tốt, nhưng
tôi nhận được ý của Đức Chúa Trời trong lòng tôi để
ở lại Hàn Quốc để tôi có thể dẫn dắt và giảng Tin
Lành cho những người mặc dầu đã đi nhà thờ mà vẫn
còn đau khổ trong tội lỗi. Đi ra nước ngoài làm giáo
sỉ thì không dễ dàng, nhưng nếu sau khi xuất ngũ mà
ở lại Hàn Quốc để giảng Tin Lành thì cũng không dễ.
Có nhiều vấn đề như tôi sẽ giảng ở đâu và đi hướng
nào. Nhưng mùa hè năm đó, tôi đã được năm nhà thờ
mời đến để giảng cho trại Kinh Thánh mùa hè cho trẻ
em.
Nhà
thờ đâu tiên tôi đến là trong làng Bok Sung, đó là
miền quê ở Kyungbok trong tỉnh Goon We. Nhà thờ kế
tiếp là ở tỉnh Yong In thuộc thành phố Sah Hoo. Nhóm
truyền giảng lần thứ ba là ở Trường Trung Học Nam
Sah ở thành phố Nam Sah và buổi nhóm rao giảng thứ
tư là ở làng Wae Im, khoảng 2,5 dậm cách xa Trường
Trung Học Nam Sah. Thời gian trôi qua nhiều rồi, nên
tôi không còn nhớ địa điểm của những nơi trong cách
thành phố đó. Trong lúc đó, chương trình của chúng
tôi rất bận rộn đến nổi chúng tôi phải đi đến làng
Wae Im trong đêm ngay buổi nhóm truyền giảng ở Trường
Trung Học Nam Sah kết thúc. Qua ngày sau thì có nhóm
truyền giảng liền. Khoảng nữa đêm, chúng tôi đi trên
đường và qua mấy cánh đồng để đến làng Wae Im. Chúng
tôi đi theo người dẫn đường nhưng anh ấy không còn
nhớ rõ vì đã đi con đường đó 4 năm trước, cho nên
chúng tôi cứ bị lạc hoài. Lúc đó là mùa mưa và mấy
con đường nhỏ thì đều bị ngập, chúng tôi bị lạc mấy
lần. Trong khi đó tôi tập hợp mọi người lại. Tổ chúng
tôi tổng cộng sáu người; năm người giảng và một người
dẫn đường. Tất cả chúng tôi cầm đồ trong tay mình,
nhưng vì mưa nên chúng tôi không có một nơi để nghỉ;
nên chúng tôi vừa cầm mấy bao đồ của chúng tôi vừa
cầu nguyện với Chúa.
“Thưa Đức Chúa Trời là Cha, chúng con lạc đường rồi.
Xin hãy giúp chúng con tìm được đường đi đúng.”
Nhưng
vấn đề là chúng tôi không thể tìm được nhà của ông
thầy đã mời chúng tôi, bởi vì lúc chúng tôi đến Wae
Im sẽ là 2 giờ sáng. Chúng tôi không thể đánh thức
người ta để hỏi được bởi vì lúc đó đã rất trễ rồi.
Chúng tôi cầu nguyện về vấn đế đó. Khi đang cầu nguyện,
tôi có lòng rằng Đức Chúa Trời đã yêu thương chúng
tôi và dẫn dắt chúng tôi đến đó được. Chúng tôi cầu
nguyện: “Chúa ơi, khi chúng con đến đó sẽ là 2 giờ
sáng, ai sẽ ra đón chúng con? Bời vì Ngài, Ngài làm
việc nầy được!” điều nầy cứ nổi dậy trong lòng tôi.
Nhưng bên cạnh đó tôi có một lòng: “Hê, làm sao được,
ai sẽ đi ra lúc 2 hay 3 giờ sáng để đón tôi? Mặc dầu
là Chúa, Ngài cũng không làm vậy. Nếu mầy cầu nguyện
vậy thì người ta sẽ chê cười mầy.” Tôi bắt đầu cảm
thấy nặng nề. Mặc dầu đang cầu nguyện mà lòng tôi
cũng đang đấu tranh.
Tôi cầu nguyện: “Chúa ơi, xin hãy giúp cho những linh
hồn đã nghe Tin Lành ở Nam Sah được lớn lên trong
đức tin…” nhưng lòng tôi có một sự tranh đấu nho nhỏ.
Đức Chúa Trời có thể sai người ra đón chúng tôi được,
nhưng tôi thắc mắc rằng Ngài sẽ nghe tôi và nhậm lời
cầu nguyện của tôi hay không. Nếu Chúa nghe lời cầu
nguyện của tôi thì sẽ vui mừng và nói rằng: “Thấy
chưa, Đức Chúa Trời đã nghe lời cầu nguyện tôi mà?”
Nhưng nếu không xảy ra như vậy thì tôi sẽ lo lắng
rằng mình sẽ bị các anh chị em khác chê cười vì họ
sẽ coi tôi như một người nói khoát. Nhưng khi đang
cầu nguyện, Đức Chúa Trời bắt đầu dẫn dắt lòng tôi
và cuối cùng tôi đã kết thúc với lời cầu nguyện như
vậy.
“Đức Chúa Trời ơi, xin hãy tha cho con vì không có
đức tin. Khi đến Wae Im sẽ 2 giờ sáng, nhưng chúng
con không biết nhà của ông thầy đã mời chúng con.
Xin hãy sai một ai đó ra đón chúng con.” Qua Đức Chúa
Trời thì việc nầy sẽ xảy ra được. Mặc dầu không một
ai nói dám nói rằng chuyện đó sẽ không xảy ra, nhưng
dường như trong lòng họ có nói rằng: “Chúng ta sẽ
xem có một ai đi ra sớm như vậy không.” Tôi cảm giác
được họ đang nói: “Chúng ta sẽ biết.” Khi cầu nguyện
xong với lời “A men.” Tôi có tấm lòng muốn sống đời
sống tôi tin cậy nơi Đức Chúa Trời. Mặc dầu thấy tôi
dường như hơi ngu nhưng tôi thích tấm lòng có đức
tin nơi Đức Chúa Trời. Khi có tấm lòng nầy thì có
được sự bình an.
Sau khi cầu nguyện, không có một ai nói gì về lời
cầu nguyện của tôi. Đêm đó trời tối và nhiều mây vì
đó là mùa mưa. Trong năm người chúng tôi thì ba người
là nữ. Tôi không hiểu tại sao người nữ mang theo nhiều
đồ vậy, họ không thể mang nổi nữa nên chúng tôi đã
giúp họ. Vì cứ tìm con đường đúng nên chúng tôi đã
vào làng lúc 3 giờ sáng.
Trước làng có một cây cổ thụ. Dưới cây cổ thụ có ba
hay bốn thanh niên đang chơi. Họ ngóng cổ xem chúng
tôi vì chúng tôi là khách lạ tay cầm nhiều túi đồ.
Khi thấy người dẫn đường của chúng tôi thì họ hỏi:
“Ô, xin chào! Sao lại đến trể vậy?” Người dẫn đường
trả lời: “Tôi đã dẫn những người diễn giả đến rồi;
chúng tôi nghĩ rằng nếu đi giấc sáng thì tối sẽ đến,
nhưng bây giờ thì đã rất trễ rồi.” Sau đó tôi biết
rằng họ là những thanh niên trong nhà thờ đã mời chúng
tôi. Sau đó họ dẫn chúng tôi đến nhà của ông thầy
ở đó. Tôi rất cảm ơn vì Đức Chúa Trời đã nhậm lời
cầu nguyện của tôi. Khi đi theo những thanh niên đó,
họ cầm mấy túi đồ của chúng tôi, tôi nói: “Chúa ơi,
Ngài thật là Đức Chúa Trời của con. Con rất hổ thẹn
vì đã không tin Ngài là hằng sống và đang làm việc.”
Tôi rất cảm động. Sau đó tôi muốn tìm biết nên hỏi
mấy thanh niên đó.
“Gần 3 giờ sáng rồi, các cậu làm gì ở dưới gốc cây
đó vậy?”
Một người trả lời như vầy:
“Diễn giả ơi, một người trong nhà thờ chúng tôi rất
già và có thể qua đời đêm qua, nên mọi người tập trung
lại để gặp ông lần cuối cùng. Tưởng rằng ông sẽ chết
khi gần tối, nhưng vẫn chưa nhắm mắt. Khi chúng tôi
đang đợi thì đi ra ngoài để hít thở không khí trông
lành, đó là lúc diễn giã đến và gặp chúng tôi.”
Mặc dầu tôi không nói cho họ, nhưng trong lòng tôi
biết chắc rằng Đức Chúa Trời đã làm sự việc nầy. Nhưng
khi suy nghĩ lại thì nếu trong một nhà thờ trong làng
nhỏ nầy có một người chết thì sẽ làm quấy đến không
khí của buổi nhóm truyền giảng.
Khi đang đi bộ mà tôi lại cầu nguyện một lần nữa.
“Thưa Đức Chúa Trời là Cha, xin đừng cho ông đó chết
trong đợt nhóm truyền giảng nầy.”
Sáng ngày sau thì buổi nhóm truyền giảng bắt đầu,
nhưng tôi không nghe tin ông đó qua đời cho đến lúc
kết thúc buổi nhóm truyền giảng.
Khi A-đam bị Satan cám dỗ ăn trái cây biết điều thiện
và điều ác, thì con mắt để nhìn thế giới thiêng liêng
của chúng ta bị mù đi. Kinh Thánh nói rằng mắt họ
đã được mở ra sau khi ăn trái cây đó, nhưng điều nầy
nghĩa là mắt để nhìn thế giới thiêng liêng của chúng
ta đã bị làn đi. Bây giờ chúng ta chỉ có thể thấy
thế giới vật chất nầy khi ánh sáng phản chiếu lên
nó. Chúng ta không thể thấy được những vật không được
ánh sáng phản chiếu. Satan đã huỷ diệt tấm lòng để
tin vào thế giới mà mắt chúng ta không thể thấy được.
Satan dẫn chúng ta tin vào một thế giới mà mắt mình
có thể thấy được. Đó là sao cái đức tin trong con
người dùng để tin Đức Chúa Trời thì đã biến mất đi
mặc dầu có Đức Chúa Trời.
Họ chỉ nương cậy vào thế giới vật chất và cách thức
con người. Họ không tìm kiếm thế giới thiêng liêng
hay là nương cậy nơi Đức Chúa Trời là Đấng mình không
thấy. Dâng đời sống tôi lên cho Đức Chúa Trời dường
như là không an toàn nhưng có một điều chắc chắn là
nếu chúng ta tin và nương cậy nơi Đức Chúa Trời, thì
Ngài sẽ không làm cho chúng ta thấy vọng.